.thongtin img{width:24px;height:18px;margin:5px 5px -5px 0} .thongtin li{margin:10px 0 20px}

Thursday, August 1, 2013

BÀ ĐẦM XÒE PHẠM THÀNH VÀ ĐÔI DÒNG NGỎ ĐẾN CHU GIANG NGUYỄN VĂN LƯU

Ông Lưu thân mến!

Hẳn ông đã biết rồi, người “ngỏ” đến ông mấy dòng chữ này, chỉ là một tay làm báo nhiều năm, văn chương thì chỉ xía vô cho nó vui vui để có cảm hứng làm báo mà thôi. Mà nghề báo, suy cho cùng mới là nghề “săn” và nghệ thuật viết báo, suy cho cùng cũng chỉ là nghệ thuật lắp ghép các sự kiện để thành một bài báo, nó tương tự như nghề của một anh thợ xây dựng sắp xếp gạch, đá… để nó thành một bức tường, cầu cống hay một ngôi nhà…
Bà đầm xòe Phạm Thành
Bởi chỉ làm báo nên tôi không có nhiều văn chương, chữ nghĩa để trao đổi với ông về học thuật qua bài: “Xung quanh sự kiện Nhóm MỞ MIỆNG được làm Luận văn Thạc sĩ – Kỳ 3” đăng trên Văn nghệ Thành phố Hồ Chí Minh” mà chỉ hỏi ông về một số thông tin ông nêu ra để rồi từ đó ông “kiến nghị” phải xử lý người làm luận văn và những người liên quan đến luận văn này:1. Ông nêu:
 …”Chủ tịch Hồ Chí Minh, một con người: Tôi không nhà cửa, không vợ, không con…”
Hỏi ông Lưu:
“Này ông Lưu. Ông đưa thông tin như vậy, có đúng không đấy?”.
Mấy năm nay, tôi thấy thông tin tràn ngập trên mạng và thông tin trên báo của nước cộng sản anh em Trung Cộng nữa, chứng minh rất khoa học rằng, Bác Hồ của chúng ta có tới 4 vợ và ít nhất có một cậu con trai tên là Nguyễn Tất Trung sau đổi tên thành Vũ Trung, sinh năm 1956, do bà Nông Thị Xuân sinh ra, hiện đang sống ở Hà Nội, có vợ có con đàng hoàng ( từ khóa vào mạng Internet: Những người vợ của Chủ tịch Hồ Chí Minh).
Thông tin này làm cho tôi mừng, vì Bác Hồ vĩ đại đã có truyền nhân cho dân tộc Việt Nam. Anh nhớ chứ, năm 1969, khi Bác mất, thương tiếc Bác không còn sống trên đời này nữa đã đành mà nhiều người con đấm ngực thình thình rằng, một người tài vĩ đại như thế sao trời lại không cho có con để nối dõi. Nay thì có hy vọng rồi…
Vì vậy, tôi trân trọng hỏi tiếp anh Lưu:
Không biết ông cắn cứ vào đâu để xác tin lời Bác Hồ của chúng ta nói, chứ từ khi trên mạng tràn ngập thông tin về vợ con của Bác, tôi chưa từng được biết có  một văn bản bản nào, chưa từng nghe một lời tuyên bố nào của Đảng, Nhà nước ta, thậm chí cả dòng tộc họ Nguyễn Sinh lên tiếng bác bỏ những thông tin chứng minh Bác Hồ của chúng ta có tới 4 vợ và ít nhất có một đứa con trai là thông tin không đúng, là phản động, vân vân.
Cũng như cả triệu người dân Việt Nam khác, tôi mừng là Bác Hỗ vĩ đại của chúng ta có người nối dõi, nhưng cũng đau vì thần tượng của cả một dân tộc đã sụp đổ trong lòng tôi.
Tôi đau đớn lắm, ông Chu Giang- Nguyễn Văn Lưu ơi. Vì vậy, tôi khẩn thiết kêu nài ông, nếu ông biết có văn bản nào, lời tuyên bố nào của Đảng và Nhà nước ta, dòng họ Nguyễn Sinh nhà  ta đã bác bỏ điều này, ông mách dùn tôi với.
Nếu có được nó, tôi sẽ đem thông tin này công bố cho toàn thế giới biết và tôi quyết theo gương Người lê bước chân đi khắp Á, Âu, Đông, Tây để đem cái “một con người: Tôi không nhà cửa, không vợ, không con…” đập vào mặt bọn phản động, bọn ăn gian nói dối, bọn xuyên tạc sự thật về Bác Hồ của chúng ta, đặc biệt là cái bọn báo chí Đảng CS Trung Quốc.
Ông Lưu biết không, tôi cũng là một “hạt giống đỏ”, nên khi nghe tin Người có vợ có con đã làm tôi thất vọng ê chề với nỗi đáu đớn quằn quại…; nó đã như liều thuốc độc từng ngày, từng giờ vò xé nát thân thể tôi, niềm tin của tôi, hay không?.
Vì vậy, nếu ông có được cái “văn bản” đó, ônh gửi ngay cho tôi nhé.
Ông có và gửi cho tôi cái “văn bản” đó là ông đã giúp tôi tái sinh một lần nữa đấy.
Mà ông Lưu ơi, không phải ông tái sinh cho riêng mình tôi đâu mà tôi tin chắc, ông còn tái sinh cho cả triệu trái tim người Việt nam đang quằn quại đau đớn ê chề như tôi, vì Bác Hồ của chúng ta sao lại có nhiều vợ đến thế?
2. Có đúng là Bác không có nhà cửa?
Ông Lưu, thế cái nhà sàn ở Khu Vườn hoa Ba Đình mà ta hay đến thăm quan, thì nhà đấy là cái nhà của ai? Nó không phải nhà của Bác ta ư, ông Lưu?
Tôi nghĩ rằng, cái nhà đó, so với thời nay thì chả bỏ bèn gì. Cái anh quan đầu tỉnh ở một tỉnh nhỏ, nghèo heo hút như Hà Giang mà cũng vừa khánh thành một cái nhà sàn cực lớn,  mà cái nhà sàn của Bác ta, cũng phải gọi “bằng cụ”, chứ so chi với mấy anh đại gia ở miền xuôi, đặc biệt là ở thành phố lớn, tiền vàng như núi, xe pháo mua cả chục tỷ VNĐ ma họ thay nó như thay áo, còn nhà cửa thì cung vua, phủ chúa ngày xưa cũng đâu có bằng.
Nhưng cũng phải công bằng mà nói, nhà sàn ấy của Bác cũng là “đỉnh” rồi khi cuộc sống lúc ấy của miền Bắc Xã hội chủ nghĩa của chúng ta, ai ai mặt cũng tái xanh, tái xám chỉ để lo cho “có cơm ăn, áo mặc”, đặc biệt là những chiến sĩ ở mặt trận, thiếu ăn, thiếu uống, ốm đau bệnh tật không thuốc thang, cái chết luôn cận kề nhưng vẫn hừng hực một ngọn lửa “Lập công dâng Đảng, dâng Bác” với tinh thần: “Còn cái lai quần cũng đánh”,với tinh thần “Xanh cỏ hay đỏ ngực” để tô thắm cho non sông đất nước mà hôm nay từ khắp trong Nam, ngoài Bắc la liệt những nghĩa trang liệt sĩ mà xương cốt trong đó là những trai thanh, gái tú, là nguồn lực mạnh mẽ nhất của quốc gia.
Chu Giang Nguyễn Văn Lưu
3. Ông Lưu ạ, tôi trộm nghĩ rằng, những thông tin lan truyền trên mạng Inter nét mà đến nay chưa thấy Đảng, Nhà nước hay dòng họ Nguyễn Sinh nói là sai, thì trên cớ sở nào để chúng ta xác tín rằng, những thông tin đó là sai?

Mà nó đã không sai thì ai mới mà là người vô đạo đức đây, anh Lưu, khi anh hằm hằm réo lên:
“Giễu nhại một con người như thế là một việc làm vô đạo, thất đức, bất nhân, bất nghĩa”.
Thưa ông Lưu, thực lòng với tư cách một người làm báo chí lâu năm, nay đã nghỉ chế độ như ông, nhưng lại thấy ông to mồm hô khẩu hiệu đòi “tiêu diệt” Trường Đai học sư phạm Hà Nội, “tiêu diệt” những giáo sư, tiến sĩ, những nhà giáo, nhà văn, nhà phê bình có liên quan và đặc biệt ông còn đòi tiêu hủy cả luận văn của Nhã Thuyên – Đỗ Thị Thoan, thì tôi kinh hải quá. Ông nào phải là một anh xích vệ đỏ, ông là nhà phê bình văn học nghệ thuật cơ mà, sao ông lại lên giọng vừa khùng điên vừa hoang tưởng như thế này:
“Chỉ riêng sự giễu nhại này cũng đủ lý do để hủy bỏ Luận văn của nghiên cứu sinh Đỗ Thị Thoan. Luận văn này vi phạm nhiều điều của Luật xuất bản. Vì vậy chúng tôi cấp thời đề nghị phải lập tức đình chỉ việc giảng dạy của cô giáo Nhã Thuyên – dù là giảng dạy hợp đồng. Đồng thời hủy bỏ Luận văn, hủy bỏ học vị Thạc sĩ của tác giả Luận văn, xem xét lại tư cách của người hướng dẫn khoa học là PGS.TS Nguyễn Thị Bình và trách nhiệm của Hội đồng chấm Luận văn này. Không thể để tiêm nhiễm vào các nhà giáo tương lai một thứ văn hóa phản nhân văn, bất nhân bất nghĩa như thế”. Ông thấy không, đây là một kiểu phê bình văn chương bằng súng mang tính sát nhân mạnh.
Ông còn:
“Chúng tôi muốn góp ý với các bạn đồng nghiệp là nhà văn Nguyễn Đăng Điệp – Viện trưởng Viện Văn học và nhà văn Văn Giá – Trưởng khoa Lý luận – phê bình văn học Trường Đại học Văn hóa (Bộ Văn hóa), hai thành viên Hội đồng chấm luận án và Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội Phạm Xuân Nguyên – người đã đọc bản thảo “Những tiếng nói ngầm” cho Nhã Thuyên – rằng các bạn nên giữ sự trung thực cho ngòi bút của mình, nên tự trọng về nhân cách. Các bạn có thể xin ra khỏi Đảng, tự nguyện trả lại các chức danh và học vị mà thể chế này – do Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập – đã phong tặng cho các bạn rồi làm một nhà văn tự do thì hay hơn là lập lờ hai mặt như vị thầy của các bạn: Vẫn ca ngợi, kính phục Dương Thu Hương: người phụ nữ một mình chống lại cả một Nhà nước – nhưng mà giải thưởng, chức danh Nhà nước ấy trao cho vẫn vui vẻ nhận, lại còn thắp hương khấn vái xin cho được nữa. Cũng mong Ngài Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo đừng để ĐHSP Hà Nội thành ra một Trung tâm Hài hước như thế” . Đây là một kiểu phê bình văn chương mật thám.
4. Ông hô to lên như vậy, mục đích để làm gì thì chính ông mới là người rõ nhất. Nhưng, với một người từng quen biết ông, từng uống chung nước sông Chu, sông Mã, sông Cầu Chày với ông, tôi khuyên ông không nên làm cái nghề “suýt chó bụi rậm” như vậy mà làm gì. Nó thực sự đã lỗi thời rồi. Nó thực sự là mớ rẻ rách chỉ có tác dụng ngoằm ngoằn trên miệng những con chó ghẻ, chẳng đe dọa được ai nữa đâu.
Việc xử lý nhà trường, hay những cá nhân, công, tội thế nào là việc của cơ quan pháp luật, của các Hồng vệ binh đang nhiều như trấu, đang hiện hữu ở tất cả mọi ngách nghách của đời sống xã hội, thậm chỉ nó còn lận trong cả sa líp của đàn bà, ông có đứng vào, hẳn gì họ đã cho.
Ông nên nhớ và có lẽ ông đã tâm nguyện lập danh trên lĩnh vực nghiên cứu, phê bình, văn học nghệ thuật thì hãy tru rèn, tích cóp những từ ngữ liên quan đến học thuật văn học nghệ thuật vào đầu, càng nhiều càng tốt, và nên loại bỏ hẳn những chữ nghĩa tanh mùi máu, tức là chữ nghĩa sát nhân, trong đầu óc của ông đi. Có như thế cái nguyện ước của ông mới thành. Còn ông cứ muốn làm một “xích vệ đỏ”, hẳn nó sẽ “đưa đường chỉ lối”, làm ông lạc đàn, lạc chuồng lúc nào không hay. Như thế nó sẽ làm hỏng “sự nghiệp” nghiên cứu, phê bình văn học của ông đi đấy.
Đấy, như sáng nay, 13.7, Báo Văn nghệ đăng bài của Ban lý luận về luận văn của Nhã Thuyên – Đỗ Thị Thoan, họ có đằng đằng sát khi như ông đâu, có “lạc chuồng” như ông đâu.
Cuối cùng tôi xin được lưu ý và mong ông nghiền ngẫm cho kỹ rằng, nghề “săn” là nghề của mấy anh nhà báo, của mấy ông công an. Ông làm văn chương mà lại làm văn chương phê bình, học thuật mà đầu óc ông cứ như một động vật chuyên săn mồi, coi chừng có ngày ông sẽ bị ngã vì cái đầu quen với lối “đá lộn sân” của ông như vậy.
Kính ông.
Mong sớm nhận được thông tin từ ông, đặc biệt là thông tin về vợ con của Bác Hồ kính yêu của chúng ta.
BÀ ĐẦM XÒE blog



No comments:

Post a Comment