.thongtin img{width:24px;height:18px;margin:5px 5px -5px 0} .thongtin li{margin:10px 0 20px}

Wednesday, August 7, 2013

NHÀ THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO BÀN VỀ “LƯU MANH KẺ CHỢ”


Chợ. Người kẻ chợ. Nói chợ và người kẻ chợ như một văn minh của vùng, của xứ. Chợ là trung tâm giao lưu buôn bán. Chợ văn minh. Chợ buôn gian bán lận. Và cứ thế phát triển thành trung tâm “buôn gian bán lận”… văn minh.
Khi nhỏ tôi ở làng, đi chợ chỉ thấy vui. Vui với sản vật lạ, sản vật quen. Vui với người lạ, người quen. Và mặc cả để khỏi bị lừa. Nhưng dù mặc cả vẫn bị lừa. Vì người quê dù có khôn mấy cũng thua cái khôn của người kẻ chợ. 
Thực ra, chợ không phải là nơi làm chính trị. Nhưng khi nó phát triển, kẻ chợ lại chính là trung tâm kinh tế-chính trị-văn hóa.
Nguyễn Tuân đi thực tế thường lấy chợ làm tâm điểm. Nhưng ông cũng bị chính trị chốn kẻ chợ làm cho hoảng loạn, đến mức phải bức tử tác phẩm của mình, viết bài tự kiểm thảo tựa đề “Nhìn rõ sai lầm”, để “nhận tội” và chối bỏ Vang bóng một thời, ông “thú tội” bị ma dẫn lối, quỷ đưa đường, nên đã viết phần giữa, Chùa đàn, tức tâm sự của nước độc, trước 1945 theo mạch yêu (ma) ngôn… (TK).
Văn Cao về thủ đô làm cách mạng, viết ra Tiến quân ca (sau thành Quốc ca) cũng bị chính trị “giam lỏng” 30 năm, cho đến lúc Đổi mới, mới in ra tập thơ .
Ai đã làm nên những việc ấy chốn kẻ chợ? Đó chính là lực lượng “lưu manh chính trị”.
Bọn lưu manh chính trị không cần biết anh là thù hay là bạn, anh là ngu hay là thông… miễn là “chính” tao “trị” mày nếu mày không giống tao. Đó là bọn ăn cắp tài năng, ăn cắp nhân cách, ăn cắp cái gì mày làm ra mà tao có thể ăn được, cho mày trắng tay, mày èo uột, mày chết đi thì tao mới tồn tại.
Hôm kia, ngồi với một vị cố vấn, anh bảo tôi nên ủng hộ cho ông z. Tôi bảo ông z. cũng hay, cũng gian hùng như Tào Tháo. Tôi hỏi lại anh bạn, hay là nước ta đang cần một Tào Tháo? Anh bạn cười, bảo cần người hơn cả Tào Tháo. Ôi, gian hùng hơn cả Tào Tháo thì nước mình làm gì có?
Lại thấy một lũ súc sinh mấy tuần nay dạng mồm thành loa tố cáo đồng nghiệp với bọn lưu manh. Bọn này mong bọn lưu manh lưu ý đến để có thể kết nạp vào hội lưu manh, nhưng anh cố vấn nói với tôi, cái bọn súc sinh ấy quá giàu trí tửơng bở. Vì bọn súc sinh chưa biết chính trị là gì.
Chính trị phải biết nói năng lịch sự, cao siêu, nói 1 hiểu 10, nói mười lấy 1. Cái bọn súc sinh thì nói nghìn cũng chỉ mong có xíu, một xíu xíu xoa đầu: Chú được đấy. Nhưng sau “được đấy” là gì? Là cứ bật loa cho nó sủa.
Tự dưng quay ngả nào cũng thấy chó sủa. Cổng ngõ nào của nhà người tử tế cũng khóa cả, sao chó cứ sủa. Thì ra không phải chó nhà sủa, mà, chó ngoài cổng sủa.
Cả cái chợ đầy tiếng chó sủa. Mà không phải sủa trăng. Đêm nay tối mịt.
Thì ra chốn kẻ chợ quá nhiều bọn lưu manh tự sủa mình.
Chiều buồn buồn, 6.8.2013
NGUYỄN TRỌNG TẠO blog



 
MÙA MÀNG MỞ MIỆNG
______________
Ngày 8/8:
Nhã Thuyên hệ (KỲ 12):
______________
Ngày 7/8:
Nhã Thuyên chim (KỲ 11):
______________
Ngày 6/8:
Nhã Thuyên động (KỲ 10):
Ngày 5/8:
Nhã Thuyên trận (KỲ 9):
Báo:
Đặc biệt trên tuần báo VN TPHCM:
- (KỲ CUỐI) – BÁO VĂN NGHỆ TPHCM – NGUYỄN VĂN LƯU: “VĂN - SỬ BẤT… PHÂN”  “Nhã Thuyên dường như chỉ là cái cớ cho những con sói học hàm đầy trí khôn và móng vuốt cấu xé". 
________________
Ngày 3/8:
Nhã Thuyên hội (KỲ 8):       
________________
Ngày 2/8:
Nhã Thuyên hotgirl (KỲ 7):
Mới:
- MAI ANH TUẤN (ĐH VĂN HÓA): “KHÔNG BAO GIỜ TRÍCH DẪN NHỮNG LỜI LẼ MÀ PHÊ BÌNH CHỈNH HUẤN ĐANG DÙNG” “những nhà văn/nhà thơ hay những nhà nghiên cứu bị phê bình chỉnh huấn liệt vào đủ các tội mà tôi từng gặp, tôi đều nhận thấy họ có phong thái rất lịch thiệp, hồn nhiên, nhiều ưu tư và đầy nhân ái với/về đời sống”.
Hay:
- NGUYỄN ĐỨC TÙNG VÀ TIN TỨC MỖI NGÀY VỀ VỤ NHÃ THUYÊN “Mỗi ngày một bài kết án/ Nếu bảy ngày như thế/ Sẽ có người tự tử vì buồn chán/ Rất may/ Ngày thứ sáu/ Chúng bỗng im bặt”.
________________
Ngày 1/8:
Nhã Thuyên cháy (KỲ 6):
Hấp dẫn:
 Mới:
________________
Ngày 31/7:
Nhã Thuyên chưởng (KỲ 5):
Vũ Thị Phương Anh:
Chu Mộng Long:
________________
Ngày 30/7:
Nhã Thuyên bay (KỲ 4):
GS Trần Đình Sử:
____________
Ngày 21/7
Nhã Thuyên thánh (KỲ 3):
____________
Ngày 15/7
Nhã Thuyên lạc (KỲ 2):
________________
Ngày 8/7
Nhã Thuyên loạn (KỲ 1):


_____________________

12 comments:

  1. Thảo nào tối qua mình đến nhà Nguyễn Trọng Tạo chơi, thấy “con Đông La” đang sủa vung sủa vãi ngoài cổng nhà nhạc sỹ. “Mà không phải sủa trăng. Đêm nay tối mịt”... Mình không sợ những rất buồn và nhất là rất khinh bỉ, nên cúi xuống nhổ vào mặt “con Đông La” một bãi. Rồi lặng lẽ ra về... Không biết trong “vụ Nhã Thuyên” này, thằng bồi bút ngu xuẩn Đông La được bọn “lưu manh chính trị” trả cho bao nhiêu, vì “công trạng” cất lên tiếng tru man rợ giữa bầy đàn...

    ReplyDelete
  2. Gâu... gâu... Tao chính là thằng Đa Lông đây! Thằng nào định đào mả bố tao lên đấy? Hử?... Gâu... La... La... La...

    ReplyDelete
  3. Mời kích vào tên MN để đọc bài "Cầy sủa trăng".

    ReplyDelete
  4. Thằng Đông La liếm lồn trâu!

    ReplyDelete
  5. Bức ảnh bên ý nói là phải con ngựa đực nó quần thì em Di Li mới thỏa mãn cơn động dục, chăng?

    ReplyDelete
  6. TIN BUỒI
    Chúng tôi rất lấy làm đau buồi báo tin
    Vào lúc giao thừa năm Giáp Ngọ 2014, vì quá đói khát nên nhà văn Nguyễn Văn Hùng (bút danh ĐÔNG LA, kỹ sư, viết văn, làm thơ và viết phê bình lý luận) không may ăn nhầm phải bả chó. Hậu quả là hắn đã tắc tử rất nhanh chỉ sau nửa giờ sùi bọt mép; kể cả tuổi làm người lẫn làm ma thọ 61 tuổi.
    Sáng nay, 02.02.2014 (tức mồng 03 tháng Giêng năm Giáp Ngọ), thi hài nhà văn Nguyễn Văn Hùng được băm nhỏ rồi ném xuống sông Sài Gòn cho cá ăn. Do đó, tang gia không tổ chức lễ nhập quan, không phúng viếng gì cả và đương nhiên không cần ai phân ưu cho rách việc.
    Kính báo
    Bà quả phụ hư hỏng và mấy đứa con vô phúc của nhà văn Nguyễn Văn Hùng.

    ReplyDelete
  7. Thằng Đa Lông ăn lông cho em Di Li.

    ReplyDelete
  8. Với việc đăng loại bài tục tĩu của thằng Đông La, thêm một lần tờ Văn nghệ TP Hồ Chí Minh tự chứng minh mình là loại báo “buồi, dái, lồn, cặc, đụ, địt” mà thôi. Lẽ thường, làm văn nghệ, nếu có dính vào chính trị cũng nên chừng mực, đừng quá tả, quá khích. Cái tầm của Nguyễn Chí Hiếu chỉ thế, tư cách của Nguyễn Chí Hiếu chỉ thế. Nên khi Đông La xuất hiện, ngay lập tức “mã tầm mã, ngưu tầm ngưu”. Tình hình này, Nguyễn Chí Hiếu sẽ làm tổng biên tập Báo Văn nghệ TP Hồ Chí Minh đến năm 100 tuổi mới hưu. Hay!

    ReplyDelete
  9. Thằng mọi Đa Mao đâu rồi? Tao nuôi mày một máng thì đầy, hai máng thì vơi; mày thích ngủ với trâu tao cho ngủ với trâu, mày thích ngủ với chó tao cho ngủ với chó. Vậy mà mấy ngày qua, thằng Đỗ Hoàng nó oánh tao thâm tím mặt mũi, mà mày chết rấp ở chỗ nào? Bớ thằng “thần Quynh” văn nô mạt hạng ơi...

    ReplyDelete
  10. Những thằng khác nịnh đảng thì còn được tí chức buồi dái, con chó Đa Lông lồn nịnh đảng chỉ được mẩu xương khô. Thật tội nghiệp cho thằng mặt lồn Đa Lông chuyên liếm đít cho đảng... Trông cái mắt xếch ngược lên thế, đủ biết mày là hạng nào rồi, con chó Đa Lông lồn ơi!

    ReplyDelete
  11. nói chung thời nào cũng có kẻ cơ hội (dốt nát) nhưng đáng sợ nhất là kẻ cơ hội lại nắm trong tay nhiều quyền lực đặc biệt là quyền lực chính trị, quyền sinh quyền sát thậm chí cả quyền định đoạt vận mênh (tác phẩm và tác giả) thì mới là nỗi bất hạnh lớn lao của xã hội của con người/ (của đất nước)

    ReplyDelete
  12. Tôi muốn gửi một tin tức thâm cung bí sử trong làng văn nghệ cho vanchuongplus nhưng không biết gửi thế nào

    ReplyDelete