.thongtin img{width:24px;height:18px;margin:5px 5px -5px 0} .thongtin li{margin:10px 0 20px}

Sunday, July 14, 2013

DỊCH GIẢ NGỌC CHÂU: VỪA “ĐẠO THƠ” VỪA LA LÀNG?



(Dân Việt) - Nhà văn - dịch giả Ngọc Châu (Hải Phòng) vừa viết một lá thư ngỏ “khoe văn” sau khi nhiều bạn viết khẳng định Ngọc Châu đạo thơ của nhà thơ Phạm Xuân Trường.

Rồi ông Châu lại còn tỏ ý nghi ngờ một câu thơ hay khác của Phạm Xuân Trường là của một ai đó chứ không phải là của tác giả này. Đó phải chăng là một chuyện nực cười khi ai đó vừa “đạo thơ” vừa la làng?
“Cỏ cháy” của Phạm Xuân Trường
Không mấy khó khăn, anh em làng văn đã tìm ra vật chứng. Bài thơ “Gửi Đỗ Trọng Khơi và Trần Văn Thước” (tên cũ là “Sẻ chia”) có câu: “Xin gom ngọn gió ngoài đồng/Cánh cò cõng cả dòng sông mang về” in tại trang 66 tập thơ “Cỏ cháy” của Phạm Xuân Trường (Nhà xuất bản Hội Nhà văn, năm 2006).
Bài thơ “Phơi trăng” của Ngọc Châu có câu “Tôi gom những ngọn gió đông/Gom cánh cò cõng dòng sông mang về” thực tế được in tại trang 23 trong Tuyển tập văn thơ Việt - tập 1 - Nhà xuất bản Văn hóa văn nghệ TP.HCM, năm 2011.
Đây là vật chứng, còn nhân chứng? Xin hãy nghe nhà văn Đặng Văn Sinh bày tỏ: “Năm 2004, chúng tôi được phân công phụ trách trại sáng tác văn học sông Hồng của 6 tỉnh đồng bằng Bắc Bộ, trong đó có tác giả Phạm Xuân Trường, khi ấy chưa phải là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Kết thúc trại, khi nghiệm thu tác phẩm, ông Phạm Xuân Trường nộp gần 20 bài thơ, trong đó có bài “Sẻ chia”.
Không phản bác được nhân chứng và vật chứng, nhà thơ Ngọc Châu đã có lời xin lỗi “vì đã đưa ra nhận xét vội vàng”. Tuy nhiên ông Châu còn cho biết thêm: “Bài “Phơi trăng” tôi đã đọc ở nhiều CLB thơ tại Hải Phòng, đăng ở nhiều trang web, còn in với các bài khác thành tờ rời trao tay nhau trong sinh hoạt CLB từ mấy năm nay, mà không hề thấy anh Trường hay bất cứ ai nói rằng bài đó có hai câu trùng với tứ bài “Cỏ cháy” của anh Trường” (?!).
Có thể thấy đây là lời xin lỗi không chân thành vì trong lá thư xin lỗi của ông vẫn bỏ ngỏ lời vu khống câu thơ cuối cùng của bài thơ “Cỏ cháy” là “Nỗi đau đau đứng - nỗi buồn buồn nghiêng” rằng “đã đọc ở đâu đấy rồi nhưng không phải của anh Phạm Xuân Trường”.
Người viết nghĩ rằng vì đã đọc bài thơ “Cỏ cháy” ở đâu đấy rồi, Ngọc Châu mới lấy 2 câu thơ rồi sửa đi vài chữ, để thành ra 2 câu thơ mang tên tác giả là mình. ?
Minh Tâm

1 comment:

  1. Trong cuộc sống hiện nay thì thơ bèo hơn cả bèo. Thế mà người ta đạo thơ, ăn cắp thơ để làm cái gì hả trời? Thơ bán chẳng ai mua, thơ in phải tốn tiền. thơ đăng báo tiền nhuận bút chỉ uống vài ly cafe. Mang danh nhà thơ thì kèm theo với... thẩn. Đọc bài “Muốn Có Tác Phẩm Lớn Việt Nam Nên Vứt Thơ đi.” của Nguyễn Hòang Đức trên trang này đi rồi mấy tay làm thơ mới thấy run cả mình. Nào là "Hiểu biết thấp" - Ăn theo, nói leo" - "Đố kỵ ích kỷ" - "Lưu manh, càn quấy".
    Nào sợ chưa? hay là vẫn cứ nhảy vào cái chảo thơ để cho NHĐ mặc sức chiên xào.

    ReplyDelete